Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

TÊN THẬT MỘT SỐ NHÀ VĂN

    



Về tên thật của vài văn nghệ sĩ tên tuổi.

     KHÁI HƯNG

     Tôi thấy trên tài liệu, sách báo, người ta thường nói, tên thật của ông là Trần Khánh Giư. Vì tôi rất thân với Trần Bảng, là con của Trần Tiêu và gọi Khái Hưng là bác ruột, nên một hôm tôi hỏi : "Tôi thấy anh và nhiều người có quan hệ ruột thịt với Khái Hưng đều là họ Trần hai chữ, sao ông Khái Hưng lại ba chữ ?"
     Ông Trần Bảng cười, đáp : "Ông ấy cũng họ Trần hai chữ: đúng ra là "Trần Dư". Mãi đến khi mở cửa hàng đại lý bán dầu hỏa ở Thị trấn Ninh Giang, ông mới lấy tên là "Khánh Dư" để nhớ đến vị tướng xuất thân bán than và dầu của Trần Nhân Tôn. Khi tham gia Tự Lực Văn Đoàn, do Nhất Linh gợi ý, ông mới dùng cách ghép chữ và Khánh Dư phải chuyển thành "Khánh Giư" để ghép thành "KHÁI HƯNG". Trước đấy ông chuyên viết văn bình luận và lấy bút danh là "Bán Than". Nhất Linh đã khuyên ông nên chuyển sang viết truyện và cuốn "Hồn bướm mơ Tiên" ra đời, lần đầu ông ký tên "Khái Hưng".

     THẾ LỮ.
     Thứ hai là tên thật của Thế Lữ. Tôi là bạn thân của Nguyễn Đình Nghi, con Thế Lữ. Hai chúng tôi đều là đạo diễn sân khấu.
     Một hôm tôi hỏi "Sao ông cụ tên là Nguyễn Thứ, cậu lại là Nguyễn Đình ?
    Nghi cười đáp. "Bố mình đúng tên là Nguyễn Đình Lễ đấy chứ. Còn việc có thêm chữ "Thứ" là do ông là con Thứ nên trong nhà quen gọi là "thằng Thứ". Đến khi cần có bút danh để ký dưới các sáng tác thơ, ông mới áp dụng cách chuyển chữ và dùng "Thứ Lễ" để chuyển thành "THẾ LỮ"."
                         *
     Thì ra cả hai trường hợp kể trên, sách báo đều đưa ra không chinh xác.

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

THẾ NÀO LÀ "CÓ GIÁO DỤC" ?



                 THẾ NÀO LÀ NGƯỜI CÓ GIÁO DỤC ?

      Anton CHEKHOV (1860-1904) –nhà văn và tác giả kịch vĩ đại người Nga-đã để lại 900 tác phẩm đủ các thể loại, nhưng trong cuộc sống ông còn dạy chúng ta nhiều điều hơn trong các tác phẩm của mình.
      Ông có người em ruột, tên "Nicolai", là một họa s đầy tài năng, nhưng tiếc thay lại không có bản lĩnh và suốt đời say rượu. Ông rất hiểu, rất thương và buồn cho cách người em coi thường chính khả năng trời phú của mình. Và ông không có cách nào hơn, là viết cho Nicolai một bức thư, mà đến nay chúng ta đọc lại cũng sẽ tìm được cho mình khá nhiều điều bổ ích…

                                             THƯ GỬI EM TRAI

Matxcơva 1886

            “Em thường than thở với anh là “Người ta không hiểu em!” Đến Niutơn và Gớt còn chẳng than thở về điều đó…Người ta hiểu em rất rõ! Nếu người khác không hiểu em, thì đấy không phải lỗi của h
           Là một người thân và gần gũi với em, anh có thể khẳng định rằng anh rất hiểu và đồng cảm với em…Anh biết tất cả mọi tính tốt của em, như biết năm ngón tay của bàn tay mình vậy, đánh giá rất cao và kính nể những đức tính ấy. Nếu để chứng minh rằng anh hiểu và đánh giá cao chúng thì thậm chí anh có thể liệt kê chúng ra đây. 
       Theo anh thì em tốt bụng đến mức quá đà, rất rộng lượng, dễ tính, thương người, yêu súc vật. Em không đểu giả, không thù dai, tin người…Em gặp may hơn rất nhiều người: trời cho em tài năng! Tài năng đặt em lên trên hàng triệu người, bởi cứ hai triệu người mới có một họa sĩ tài năng…
           Tài năng đặt em vào một vị thế đặc biệt: em có là con cóc hay con nhện độc, thì mọi người vẫn tôn sùng em, vì tài năng được bỏ qua, tha thứ tất cả. Em chỉ có một điểm yếu duy nhất. Nó là nguyên lý sai lầm của em, của nỗi khổ của em, của chứng viêm loét dạ dày của em. Đó chính là tính vô giáo dục đến cực điểm của em! Xin tha lỗi cho anh, nhưng veritas magis amicitiae (chân lý cao hơn tình bạn)…Bởi vì cuộc sống có những điều kiện của nó…Muốn cảm thấy thoải mái trong môi trường trí thức, không trở nên lạc lõng ở đó và không cảm thấy nặng nề thì cần phải được giáo dục một cách căn bản…Tài năng đưa em vào môi trường đó, em thuộc về đẳng cấp đó, thế nhưng…em bị lôi kéo khỏi nó, và em cứ phải tìm cách cân bằng giữa tầng lớp văn minh và những người vis-a-vis (đối nghịch). Dễ thấy ảnh hưởng của thói tiểu tư sản thành thị, rượu chè, bố thí…Thật khó mà vượt qua được điều đó, quả thật rất khó!

                                          *
            Người có giáo dục (nguyên văn tiếng Nga là kulturnyi, lẽ ra nên dichjh l"có văn hóa") cần phải thỏa mãn những điều kiện sau:
           Họ trân trọng cá tính con người, vì vậy luôn độ lượng, nhẹ nhàng, lịch thiệp, nhường nhịn… Họ không nổi đóa lên vì một cái búa hay chiếc tẩy bị mất; sống với ai họ chẳng lấy đó là sự làm ơn, còn khi ra đi không nói rằng: tôi không thể sống với cô (anh) được! Họ bỏ qua những chuyện ầm ĩ, lúc lạnh lùng, miếng thịt rán quá lửa, những câu châm chọc, sự có mặt của người lạ trong căn nhà mình…
          Họ có lòng trắc ẩn không chỉ với những người ăn mày hay những con mèo. Tâm hồn họ đau đáu cả với những điều mắt thường không trông thấy được…
         Họ tôn trọng tài sản của người khác, và vì vậy luôn trả hết các khoản nợ.
         Họ trung thực và sợ sự dối trá như sợ lửa. Họ không nói sai cả trong những điều vặt vãnh. Nói dối là xúc phạm người nghe và hạ thấp người nói trong con mắt người nghe. Họ không phô trương, hành xử ở nơi công cộng cũng như ở nhà, không phỉnh phờ lớp người trẻ tuổi… Họ không ba hoa, không giãi bày tâm sự những khi không được hỏi đến. Vì tôn trọng những lỗ tai người khác, họ thường im lặng.
        Họ không tự hủy diệt mình với mục đích gợi dậy nơi kẻ khác sự thương cảm và giúp đỡ. Họ không khơi gợi lòng trắc ẩn của người khác để nhận lại sự cảm thông và chăm sóc. Họ chẳng nói: "Người ta không hiểu tôi!"…
       Họ không phù phiếm. Họ chẳng quan tâm đến những trò hư vinh, như việc quen biết các nhân vật danh tiếng, lời thán phục của đám người gặp ở salon, sự nổi tiếng nơi quán rượu…
Nếu họ có tài năng, thì họ biết trân trọng nó. Vì nó, họ hi sinh thời gian, đàn bà, rượu chè, những việc lăng nhăng…
       Họ phát triển nơi mình khả năng thẩm mĩ. Họ không thể mặc nguyên áo quần mà ngủ, không thể nhìn thấy những khe nứt đầy rệp trên tường, hít thở không khí nặng mùi, bước trên sàn nhà toàn vết nhổ, ăn uống ngay từ trên bếp dầu. Họ cố gắng có thể chế ngự và hoàn thiện bản năng tính dục. Những người có giáo dục trong vấn đề này không nặng về bếp núc. Họ cần ở đàn bà không phải chuyện giường chiếu, không phải mồ hôi ngựa, không phải đầu óc thể hiện khả năng gạt gẫm giả vờ có thai và nói dối không biết mệt… Họ, đặc biệt là những họa sĩ, cần sự tươi mới, tao nhã, tính người.     
       Họ không tham lam bạ đâu uống đấy, không đánh hơi các loại tủ, vì họ biết rằng họ không phải là những con lợn. Họ chỉ uống rượu những khi rảnh rỗi, nhân dịp gđấy… Bởi vì họ cần mens sana in corpore sano (dịch từ tiếng Latin : một tâm hồn lành mạnh trong một cơ thể khỏe mạnh).
       Để giáo dục bản thân và không đứng thấp hơn môi trường xung quanh…cần phải làm việc cả sáng cả chiều, đọc luôn luôn, ham hiếu biết, clý trí…Từng giờ từng khắc đều quý gi…Em hãy đến đây, đập vỡ cái chai rượu vodka ấy đi, nằm xuống vđọc sách, chẳng hạn, tác phẩm của Turgueniev, nhà văn mà em còn chưa đọc ấy.                                                        * 

        CHÚ THÍCH :

        Nhà văn Chekhov còn là một bác sĩ tâm lý giỏi, vthế ông là hình mẫu của việc “nói được-làm được”. Cũng như đa số các nhà văn, nhà thơ kinh điển của Nga (hình như có một “truyền thống” như thế) ngoài vợ, ông còn quan hệ với hàng chục người tình và luôn tìm được cách thoát ra khỏi họ mà không làm họ qutổn thương. 

      Ông cũng rời khỏi cõi đời theo một cách rất “có giáo dục” và phải nói rất ngoạn mục. Bị lao phổi đã lâu, và hôm ấy, đang nghỉ dưỡng ở Đức, ông thấy mệt lúc nửa đêm. Mọi lần ông tự chữa, nhưng hôm ấy, lần đầu tiên ông cho mời bác sĩ. Khi bác sĩ đến, ông gọi một chai sâm-banh, rót đầy một cốc, rồi nói “Tôi chết đây” bằng tiếng Đức và tiếng Nga. Thế rồi ông uống cạn cốc rượu, cười bằng nụ cười luôn quyến rũ của mình, chỉ nói thêm “Lâu lắm rồi, tôi chưa uống sâm-banh…”, nằm xuống giường và ra đi mãi mãi !

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

KIỂU SUY NGHĨ PHƯƠNG ĐÔNG



          Trong khi ở các quốc gia Phương Tây, nơi hầu hết mọi con người đã thoát khỏi kiểu suy nghĩ "bầy đàn" cũ kỹ (răm rắp tuân theo tục lệ xưa), người ta sử dụng ngày lễ, ngày Tết để nghỉ ngơi, đi du lịch... thì ở các nước Phương Đông vẫn giữ kiểu suy nghĩ "bầy đàn" như thế này :

Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc.

  • 04/02/2016.
  Mỗi khi Tết Âm lịch tới gần, hàng triệu người TC lên đường về quê để đoàn tụ gia đình. Đây được coi là "cuộc di cư" hàng năm lớn nhất thế giới.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Nhà ga Hồng Kiều, Thượng Hải,  không một chỗ trống khi hàng ngàn người xếp hàng mua vé. Nhiều người trong số hơn 1,3 tỷ dân TC làm việc tại các thành phố lớn, cách nhà của họ hàng trăm km. "Tuần lễ vàng" dịp Tết Âm lịch là khoảng thời gian hiếm hoi, để họ đoàn tụ với gia đình.
 Đây cũng là thời điểm các dịch vụ vận tải công cộng quá trọng tải. Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Hành khách chờ đợi để lên chuyến tàu tại một nhà ga ở Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang. Dù giới chức huy động hàng nghìn cảnh sát tại nhà ga ở các thành phố lớn, để đảm bảo an ninh, tình hình không khả quan, khi nhiều người vẫn tìm mọi cách để leo qua hàng rào, hay chen lấn để có được tấm vé. Ảnh: Reuters. 

Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Nhiều người lao động đem theo đồ đạc cá nhân tại ga xe lửa ở Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông. Ước tính, 10.000 người chen chúc tại đây vào thời điểm lượng khách đạt đỉnh cao những ngày qua. "Chúng tôi giống như nhiều chiếc bánh bao đựng trong một cái bát", một hành khách mô tả.  Ông đã đợi suốt 3 giờ, để kiểm tra an ninh trước khi bắt đầu chuyến hành trình dài 8 tiếng trở về quê. Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Nhiều người không giấu được vẻ mệt mỏi tại nhà ga thành phố Thượng Hải. "Tôi rất mệt mỏi. Nhưng khi nghĩ về cha mẹ đang ở nhà, tôi cảm thấy ấm áp, và muốn được đoàn tụ sớm hơn với họ”, một phụ nữ trẻ nói. Ảnh: AFP.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Thay vì chọn tàu hay ô tô, nhiều người lao động chọn xe máy là phương tiện về nhà. Họ khởi hành tại Triệu Khánh, tỉnh Quảng Đông. Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Không chỉ người lớn, nhiều trẻ em theo cha mẹ về quê ăn Tết cũng phải chịu cảnh cực khổ.
Cơ quan đường sắt TC  dự kiến chở 332 triệu lượt khách dịp Tết. Con số này tăng gần 13% so với cùng thời điểm năm ngoái, theo Tân Hoa xã TC. Ảnh: AFP.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Hai mẹ con lật đật ăn trước khi lên tàu tại nhà ga ở thành phố Thượng Hải. Khoảng 30.000 người đã bị mắc kẹt tại ga Hồng Kiều, thành phố Thượng Hải, ngày 2/2, sau khi hơn 50 chuyến tàu bị trì hoãn do thời tiết xấu, theo cơ quan đường sắt TC.  Ảnh: AFP.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Dòng người chật như nêm tại
ga tàu hỏa ở thành phố Quảng Châu, miền Nam TC. Khoảng 100.000 người đã kẹt lại ở ga này vào cuối ngày 2/2, do tình trạng tuyết rơi dày, khiến các chuyến tàu bị gián đoạn, ảnh hưởng đến lịch trình tàu chạy.
 Ảnh:Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Việc người lao động xếp hàng dài tại ga xe lửa ở thành phố Quảng Châu tương tự như tình trạng năm 2008, khi một đợt bão tuyết quét qua miền Nam của TC, gây nên tình trạng tắc nghẽn nghiêm trọng. Hàng chục nghìn công nhân bị mắc kẹt tại nhà ga trong hơn một tuần, mà không kịp về nhà đón Năm Mới.  
Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Hành khách xếp hàng dài đợi nhân viên hoàn lại tiền sau khi nhiều chuyến tàu bị hoãn, do tuyết tại Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang. Trong khi đó, nhiều hãng Hàng không TC phải tăng chuyến bay, để phục vụ hành khách dịp Tết. Air China đã tăng hơn 2.400 chuyến bay trong một tuần trước Tết, với trung bình 1.160 chuyến mỗi ngày.  Ảnh: China Daily.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Một số người đem theo hành lý rời khỏi nhà ga xe lửa khi tuyết rơi ở Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Hai cô gái co ro trong chiếc chăn mỏng tại nhà ga Quảng Châu. Ảnh: China Daily.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Người phụ nữ  chợp mắt trong phòng chờ của nhà ga thành phố Hợp Phì, tỉnh An Huy.
Số liệu từ Tổng cục Du lịch TC cho hay:  gần 6 triệu người dân nước này sẽ hưởng kỳ nghỉ lễ lớn nhất trong năm tại  ngoại quốc.  Con số này cao hơn năm ngoái 10%. Các điểm đến hàng đầu gồm các nước láng giềng như Thái Lan, Nhật Bản, và Hàn Quốc. 
Ảnh: AFP.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Nhiều hành khách mang hành lý bằng đòn gánh, khi họ bước vào phòng chờ ở ga phía Tây thủ đô Bắc Kinh TC. Ảnh: Reuters.
Cuộc di cư lớn nhất thế giới dịp Tết ở Trung Quốc
Một người đàn ông với bao tải hành lý vác trên lưng ở nhà ga Quảng Châu. Theo giới chức, khoảng 2,9 tỷ lượt hành khách di chuyển khắp TC bằng nhiều loại phương tiện, trong kỳ nghỉ Tết Âm lịch 2016. Ảnh: Reuters.

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

TRÁNH UNG THƯ




20 cách tránh xa ung thư – Nên dành 1 phút đọc để tự cứu mình

Dưới đây là 20 lời khuyên của các nhà khoa học đăng trên tạp chí Quốc phòng (Mỹ) để phòng chống căn bệnh ung thư một cách tự nhiên.


Những điều không nên làm:


1. Không uống nước quá nóng: “Thường xuyên uống nước quá nóng sẽ làm tổn thương đến các tế bào trong vòm họng” và có thể tăng gấp đôi nguy cơ ung thư vòm họng – đó là kết luận rút ra từ nghiên cứu của trường Đại học Aberdeen.


2. Không nên tiêu thụ quá nhiều protein: Những loại thịt có protein cao như thịt bò, lợn, cừu và các sản phẩm thịt đã qua chế biến làm tăng nguy cơ ung thư ruột.


Kết quả nghiên cứu tại Anh cho thấy những người ăn hàng ngày 2 phần thịt (mỗi phần 80 g) sẽ tăng gấp 3 lần nguy cơ nhiễm ung thư ruột so với người chỉ ăn 20g/ngày.


Nguyên nhân là do trong thịt đỏ có tác nhân kích thích quá trình sản xuất hợp chất N-nitroso (NOCs) là nguyên nhân gây ung thư trong động vật, còn thịt đã qua chế biến có chứa hóa chất nitrites dễ dàng biến đổi sang NOCs.


3. Không uống nhiều rượu: Đồ uống có cồn làm tăng nguy cơ ung thư họng, là loại ung thư đang tăng dần trong vòng 10 năm gần đây. Đồ uống có cồn cũng làm tăng nguy cơ ung thư vú vì làm gia tăng hàm lượng oestrogen gây ung thư vú.


Theo lời khuyên của các nhà khoa học, chỉ nên tiêu thụ đồ uống có cồn ở mức 14 đơn vị trở xuống mỗi tuần (1 đơn vị = 1/2 cốc bia, 1 ngụm nhỏ rượu mạnh, 1 ly nhỏ rượu thường).


4. Không nên ăn đồ nướng bị cháy: Nướng thịt ở nhiệt độ cao trong thời gian dài sẽ sinh ra hợpchất heterocyclic amines (HCAs). Hợp chất này có khả năng gây hại cho DNA làm thay đổi cấu trúc tế bào và tăng khả năng ung thư.


5. Không nên hút thuốc lá: Theo nghiên cứu tại Anh, những người hút thuốc thứ phát có khả năng tới 20 – 30% bị ung thư, còn nếu sống với người hút thuốc sẽ tăng khả năng ung thư cột sống tới mức 40% trở lên.


Nguyên nhân là do trong thuốc lá có chứa trên 60 hóa chất sinh ung thư. Nếu bỏ thuốc, người hút giảm được 1/2 nguy cơ nhiễm ung thư phổi và giảm dần nguy cơ nhiễm ung thư họng, ung thư thực quản, bàn quang, thận và ung thư tuyến tụy.


6. Nên thận trọng với thực phẩm chứa hàm lượng glycaemic (GL) cao: GL là một chỉ tiêu đo tốc độ tăng lượng đường trong máu nên những thực phẩm có GL cao dễ gây ung thư.
  Không nên ăn nhiều thịt đỏ.


Những việc nên làm:


7. Nên ăn chuối: Chuối giàu chất chống ôxi hóa gọi là fenolics, giúp chống ung thư. Theo nghiên cứu của Viện Kardinska (Thụy Điển) trên 61.000 phụ nữ thì những người ăn chuối từ 4 – 6 lần/tuần sẽ giảm được nửa nguy cơ ung thư gan so với những người không ăn.


8. Nên ăn nghệ: Trong nghệ có chứa curcumin và phenethyl isothiocyanate (PEITC), một chất tự nhiên có tác dụng làm chậm quá trình phát triển của các tế bào ung thư tuyến tiền liệt.


9. Nên tập thể dục 30 phút mỗi ngày: Thể dục điều hòa mực hormone có liên quan đến sự phát triển của tế bào ung thư cũng như thay đổi tốc độ tiêu hóa thức ăn trong ruột.


Một báo cáo tại Canada gần đây cho thấy phụ nữ tập thể dục thường xuyên có thể giảm được 1/3 nguy cơ mắc ung thư.


10. Nên kiểm soát khẩu phần ăn: Kiểm soát tốt khẩu phần ăn sẽ tránh được béo phì và nguy cơ ung thư. Một số gợi ý sau giúp bạn kiểm soát khẩu phần ăn hàng ngày:


– Nếu đặt thức ăn sẵn, hãy chọn loại nhỏ để không ăn nhiều quá


– Nấu ít hơn mọi khi để giảm cơn thèm và không ăn nhiều


– Không ăn thẳng thức ăn từ túi đựng mà hãy cho vào túi để bạn biết được mình đang ăn bao nhiêu.


11. Nên cắt giảm mỡ thừa: Nếu bạn đang ở ngưỡng thừa cân, béo phì thì nên cắt giảm lượng mỡ thừa bởi nó sẽ khiến bạn đối diện với nguy cơ nhiễm các loại ung thư dạ dày, gan, thận và thực quản, ung thư tử cung, buồng trứng và ung thư vú sau thời mãn kinh.


12. Nên ăn nhiều cà chua: Trong cà chua có chứa lycopene, một hoạt chất sinh học chống oxi hóa có tác dụng chống lại nhiều loại ung thư.


13. Nên ăn nhiều rau luộc hoặc hấp: Theo nghiên cứu của giáo sư Elizabeth Jeffry tại đại học Illinoise, cách chế biến tốt nhất là hấp rau vì “sulforaphane trong xúp lơ được giữ lại nhiều nhất khi nấu trong vòng 10 phút ở nhiệt độ 600C, hoặc hấp trong vòng 4 phút đủ chín vừa.


Các loại rau xanh nên luộc hoặc hấp là súp lơ xanh, giá, xúp lơ trắng, bắp cải, củ cải là những loại rau giàu hoạt chất chống ung thư sulforaphane.


14. Nên ăn nhiều tỏi: Tỏi chứa hoạt chất quý báu có tên gọi là allyl sulphur có tác dụng phòng chống ung thư. Tuy nhiên, nếu nấu tỏi ở nhiệt độ cao có thể làm cản trở quá trình trao đổi chất của các enzyme chính và làm giảm khả năng phòng chống ung thư.


Có thể sử dụng tỏi dưới dạng ngâm rượu, ngâm dấm… để bảo toàn hoạt chất này của tỏi.


15. Nên theo dõi thói quen đại tiện: Thói quen này có thể giúp bạn nhận thấy những dấu hiệu ban đầu của bệnh ung thư đường ruột, là một trong 3 bệnh ung thư thường gặp ở phụ nữ (sau ung thư phổ và ung thư vú).


16. Nên thường xuyên phơi nắng: Tận hưởng ánh nắng mặt trời: Để da tiếp nhận vitamin D hàng ngày một cách tự nhiên dưới ánh nắng ban mai sẽ giúp bạn giảm 1/2 nguy cơ ung thư vú, ung thư ruột kết, ung thư buồng trứng.


Tuy nhiên, chỉ nên phơp từ 10 – 15 phút trong nắng nhẹ vài ngày trong tuần, tránh ánh nắng mặt trời từ 11h sáng đến 3h chiều.


17. Nên theo dõi những chuyển biến trên da: Những thay đổi ở nốt ruồi, tàn nhang, sẹo có thể là dấu hiệu của ung thư da.


Nên kiểm tra toàn thân thường xuyên, trong đó đặc biệt chú ý đến vùng da dưới vú, lưng, da đầu, móng tay, ngón tay, đôi chân, lưng, thân, đầu, cổ.


18. Nên kiểm tra răng thường xuyên: Kiểm tra thường xuyên giúp nhận ra những dấu hiệu sớm của ung thư miệng.


19. Nên kiểm tra sức khỏe thường xuyên: Kiểm tra sức khỏe thường xuyên giúp phát hiện sớm một số bệnh ung thư. Nếu bạn dưới 49 tuổi nên kiểm tra kính phết cổ tử cung sau mỗi 3 năm, và nếu bạn ở độ tuổi 50-64 nên kiểm tra định kỳ 5 năm/lần.


Chụp X-quang vú để kiểm tra ung thư vú định kỳ 3 năm/lần trong độ tuổi 50 – 70. Nguy cơ ung thư vú tiếp tục nâng cao khi bạn già, nhưng chụp phim không hiệu quả lắm với phụ nữ dưới 50 tuổi.


20. Nên chọn bác sĩ có kinh nghiệm: Một nghiên cứu của các nhà khoa học ở trường Đại học California cho thấy các bác sỹ già với ít nhất 25 năm kinh nghiệm có khả năng phát hiện ung thư chính xác hơn.


Theo Soha

                   GẤP 10.000 LẦN HÓA TRỊ


Đây là thứ tiêu diệt tế bào ung thư mạnh mẽ gấp 10.000 lần thuốc hóa trị

Chanh có tác dụng tiêu diệt tế bào ung thư mạnh mẽ gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị, bạn đã biết chưa?
Để hưởng hết lợi ích mà chanh mang lại, mình đã tận dụng cả vỏ chanh và chẳng bỏ phí gì cả. Chanh xanh hay chanh vàng đều tốt, quan trọng là đừng có thuốc trừ sâu nhé.
Trong vòng 15 năm trở lại đây, nhiều nghiên cứu cho thấy các hợp chất limonoid tìm thấy trong chanh cũng như trái cây họ cam quýt có thể làm chậm tốc độ phát triển của các tế bào bướu thụ thể estrogen dương tính và âm tính.
Phát hiện này khẳng định tầm quan trọng của trái cây họ cam quýt cũng như chứng minh các nghiên cứu cũ là đúng (tức việc tiêu thụ rau củ quả có thể làm giảm nguy cơ ung thư).
 
Bỏ vỏ chanh là lãng phí cuộc đời.
Bằng cách nào?
Rất đơn giản. Hãy lấy một quả chanh hữu cơ, rửa sạch và bảo quản trong tủ đông. Khi chanh đã đông lại, bạn lấy ra và có thể thái lát cả miếng chanh hoặc bào vỏ làm gia vị cho món ăn. Rắc chanh cả vỏ lên kem, salad, súp, mì, ngũ cốc, sốt hay bất kì thực phẩm nào khác, hương vị của thức ăn có thêm chanh sẽ vô cùng đặc biệt và khác lạ.
Vỏ chanh chứa hàm lượng vitamin gấp 5-10 lần nướt cốt, và đây lại là thứ ta hay vứt đi. Vỏ chanh rất tốt trong việc loại bỏ độc tố khỏi cơ thể. Thật vậy, chanh còn mạnh gấp 10.000 lần các loại thuốc hóa trị và vì thế, hữu hiệu hơn nhiều trong việc tiêu diệt tế bào ung thư.
Hơn nữa, chanh có mùi vị dễ chịu và không gây ra những tác dụng phụ kinh khủng như hóa trị. Chanh được chứng minh là tiêu diệt nhiều loại ung thư, bao gồm bướu và u nang. Bên cạnh đó, nó còn chứa khả năng chống viêm nhiễm vi khuẩn, nấm và các kí sinh trùng. Chanh giúp điều hòa huyết áp, giãm đau, chống rối loạn thần kinh và căng thẳng.
 

Chanh có tác dụng trị ung thư gấp 10.000 lần hóa trị.
Lợi ích của chanh là do chính các nhà sản xuất dược phẩm hàng đầu trên thế giới tìm ra. Từ năm 1970 đến nay, đã có hơn 20 kết quả nghiên cứu khẳng định chanh có thể kết liễu 12 loại tế bào ung thư ác tính, trong đó có ung thư vú, ruột kết, phổi, tuyến tụy, tuyến tiền liệt.
Các thành phần của cây chanh mạnh mẽ gấp 10.000 lần Adriamycin, một loại thuốc hóa trị dùng để ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư. Thông tin này từng được công bố bởi Viện Khoa học Sức khỏe Baltimore’s Health Sciences (Mỹ). Tuy nhiên, những người thao túng ngành dược lại che dấu thông tin này cùng hàng loạt kết quả nghiên cứu khác nhằm tạo ra ngành công nghiệp trị bệnh ung thư với lợi nhuận khổng lồ.
 
Cuốn sách The Big Cancer Lie do nhà xuất bản Lulu phát hành năm 2014 đã vạch trần thủ đoạn của các cơ quan dược phẩm Mỹ nhằm che dấu các cách chữa bệnh ung thư cực rẻ tiền mà hiệu quả. Thực tế, nguyên nhân gây ung thư đã được nhà khoa học đoạt giải Nobel Otto Heinrich Warburg phát hiện vào năm 1923. Từ đó đến nay, đã có hơn 300 phương thuốc chữa trị ung thư từ hàng trăm nghìn người trên thế giới với hiệu quả lên tới 95%, nhưng tất cả đều không được thừa nhận.
 
Tiến sĩ Hardin B. Jones thuộc Viện Y khoa Academy of Medical Science (New York, Mỹ) cho biết các bệnh nhân không xạ trị, hóa trị có tuổi thọ dài gấp 4 lần bệnh nhân tham gia chữa trị.
Chỉ có 2 phương pháp phổ biến hiện nay là xạ trị và hóa trị. Nhưng 3 trong 4 bác sĩ được hỏi trả lời rằng nếu mắc bệnh, họ sẽ không đời nào sử dụng hóa trị vì biết rõ là hiệu quả của nó rất hạn chế, nhưng lại làm suy giảm trầm trọng hệ miễn dịch của con người.
Hãy nên nhớ điều mà ông Otto Heinrich Warburg đã công bố: Ung thư hình thành do thói quen ăn uống và có thể bị tiêu diệt triệt để nếu thay đổi thói quen ăn uống.
Lamusm/ Nguồn Familylifegoals
Theo Báo điện tử VTC News



TRẺ CON NHẠT TỰ LẬP



Vì sao trẻ em Nhật Bản rất tự lập?

 


Ở Nhật Bản, bạn có thể bắt gặp những đứa trẻ tự đi tàu điện ngầm hay độc lập làm các việc mà không cần ai giám sát. Lý do cho đức tính tự lập này có lẽ phần nhiều bắt nguồn từ niềm tin trong xã hội của người Nhật Bản.


Một cảnh thường thấy trên các phương tiện công cộng ở Nhật Bản là: trẻ em đi một mình hoặc đi thành từng nhóm, tự tìm ghế ngồi.


Chúng đi những đôi giày da sáng bóng với tất dài tới gối, mặc áo váy kẻ sọc, đội mũ rộng vành có quai và vé tàu ghim vào ba lô sau lưng. Những đứa trẻ khoảng sáu hay bảy tuổi đang trên đường từ nhà đến trường mà không cần người lớn đưa đón.


Các bậc cha mẹ ở Nhật thường xuyên tập cho con cái họ tiếp xúc với thế giới bên ngoài từ khi chúng còn rất nhỏ. Một chương trình truyền hình phổ biến được gọi là HAJIMETE NO OTSUKAI, hoặc MY FIRST ERRAND (Con đã lớn khôn), có nội dung ghi lại cảnh những đứa bé 2-3 tuổi ra ngoài thực hiện một số việc vặt giúp đỡ gia đình. Khi chúng thực hiện những nhiệm vụ như tới cửa hàng rau củ hay tiệm tạp hóa, một chiếc camera bí mật sẽ đi theo bọn trẻ để ghi lại. Chương trình nổi tiếng này đã phát sóng được hơn 25 năm.


Một đoạn phụ đề tiếng Anh từ chương trình My First Errand, trong đó anh trai và em gái đi ra ngoài mua đồ tạp hóa lần đầu tiên, cả hai rơm rớm nước mắt.


Kaito, hiện đã 12 tuổi sống ở Tokyo, từ năm 9 tuổi đã tự mình lên tàu đi lại giữa nhà bố và nhà mẹ do bố mẹ ly dị. Cậu bé thừa nhận: “Lúc đầu, cháu cũng hơi lo, không biết liệu cháu có thể đi tàu một mình được không. Nhưng cháu chỉ lo một chút thôi ạ!”.


Bây giờ, cậu nói, điều đó thật đơn giản. Cha mẹ cậu lúc đầu không yên tâm, nhưng họ vẫn để cậu đi vì họ cảm thấy cậu đã đủ lớn, và nhiều đứa trẻ khác đều đã làm được một cách an toàn.


Thực ra, khi đó tôi nghĩ rằng các chuyến tàu đều an toàn, đúng giờ và dễ đi, cháu còn là một đứa trẻ thông minh nữa”, mẹ kế của Kaito nói. (Cha mẹ của Kaito yêu cầu không công bố họ của cậu bé và tên của họ vì lý do riêng tư.)


Hồi ở Tokyo, tôi đã tự mình đi tàu khi tôi còn nhỏ hơn cháu”, mẹ kế của cậu nhớ lại. “Chúng tôi không có điện thoại di động thời đấy, nhưng tôi vẫn đi được từ điểm A đến điểm B bằng tàu. Bây giờ, nếu cháu bị lạc, cháu có thể gọi cho chúng tôi”.


Có thể cắt nghĩa thế nào về sự tự lập đặc biệt này của trẻ em Nhật Bản? Theo ông Dwayne Dixon – một nhà nhân chủng học văn hóa từng viết luận án Tiến sĩ về giới trẻ Nhật, đó không hẳn là tự lập, mà là sự “tín nhiệm cộng đồng”. Ông cho rằng: “Trẻ em Nhật học những việc đó từ sớm, bất cứ thành viên nào của cộng đồng đều được khuyến khích phục vụ và giúp đỡ người khác” – ông nói.


Nhận định này được củng cố ở trường học, nơi các em thay phiên nhau dọn dẹp và tự phục vụ bữa trưa thay vì dựa vào đội ngũ nhân viên. Điều này không chỉ giúp “phân công lao động và phân chia trách nhiệm, mà còn dạy bọn trẻ biết cách làm nhiều việc khác nhau, chẳng hạn như cách dọn sạch nhà vệ sinh” – ông Dixon nói.


Chịu trách nhiệm về không gian chung cũng có nghĩa là trẻ em có quyền tự hào về quyền sở hữu và hiểu rõ hơn về hậu quả của việc bừa bộn, bởi chúng sẽ phải tự mình dọn dẹp. Bài học đạo đức này được áp dụng ở cả những nơi công cộng – đó cũng chính là lý do tại sao đường phố Nhật Bản lại sạch sẽ đến vậy. Một đứa trẻ khi đi ra ngoài đường đều biết rằng nó có thể nhờ mọi người giúp đỡ trong những tình huống khẩn cấp.


  
Một bé gái đi tàu điện ngầm ở Tokyo một mình (Ảnh: tokyoform/Flickr)
Nhật Bản có tỷ lệ phạm tội rất thấp – đây chính là lý do chính khiến các bậc phụ huynh cảm thấy yên tâm khi để trẻ ra ngoài đường một mình. Tuy nhiên, văn hóa đi bộ, quy hoạch không gian đô thị quy mô nhỏ để tập trung vào sự an toàn có lẽ cũng là một yếu tố quan trọng.


Không gian công cộng được quy hoạch với tỉ lệ tốt hơn trước rất nhiều, giúp kiểm soát lưu lượng và tốc độ“, Dixon ghi nhận. Ở các thành phố của Nhật Bản, người dân quen với việc đi bộ khắp mọi nơi. Giao thông công cộng cũng rất phát triển. Ở Tokyo, một nửa số chuyến đi là bằng xe buýt hoặc tàu điện, ¼ là đi bộ. Các tài xế cũng quen với việc nhường đường cho người đi bộ và đi xe đạp.


Mẹ kế của cậu bé Kaito nói rằng bà sẽ không cho phép một đứa trẻ 9 tuổi đi tàu điện ngầm một mình ở London hay New York, mà chỉ ở Tokyo mà thôi. Điều đó không có nghĩa tàu điện ngầm ở Tokyo hoàn toàn không nguy hiểm. Ví dụ, vào năm 2000 người ta phải thiết kế riêng các toa tàu cho phụ nữ ở 1 vài tuyến đặc biệt trước vấn đề phụ nữ và các bé gái thường hay bị sàm sỡ. Tuy vậy, nhiều trẻ em thành phố vẫn tiếp tục tới trường bằng tàu điện ngầm hay ra ngoài làm việc vặt cho gia đình mà không cần người trông coi.


Bằng việc cho trẻ được tự do, phụ huynh Nhật Bản đặt sự tin tưởng tuyệt đối không chỉ vào những đứa trẻ, mà còn vào cả cộng đồng. “Rất nhiều đứa trẻ trên thế giới này có thể tự lập” – ông Dixon quan sát. “Nhưng thứ mà tôi cho rằng người phương Tây phải ngạc nhiên ở Nhật Bản là lòng tin và sự giúp đỡ lẫn nhau, không cần phải nói ra mà luôn được làm bằng sự tự nguyện”.






Theo Citylab
Biên dịch Thu Phương